KIẾM MẠNG-TAO LOAN 2-CHƯƠNG I

 

KIẾM MẠNG tức TAO LOẠN II

CHƯƠNG I

Trời đang có cơn giông…Gió ào ào thổi làm rung động mấy lớp cửa chùa. Cảnh vật đột nhiên tối xầm lại.

Vừa thắp xong hàng nến trên bàn thờ Phật, chú Tịnh vội tránh sang một bên vì thấy thày Chân Giác đang lễ dưới bồ đoàn. Bỗng ngoài sân trước tiền điện có tiếng la thất thanh:

– Thày…Thày…

Chân Giác đại sư hốt hoảng cắm vội mấy nén nhang vào bát, lật đật ra ngoài. Không biết có chuyện  gì chẳng lành đã xẩy ra, chú Tịnh cũng vội vã theo sau ngài. Hai thày trò ra đến hàng hiên thì thấy Công Chúa Mai Lan đang ngất xỉu bên thềm.

Và Công Chúa ngã bệnh từ ngày đó.

Trong suốt thời gian trị bệnh và dưỡng bệnh tại Yên Vân am, Mai Lan được bên Chân Giác đại sư thông báo mọi diễn tiến cuộc khởi nghĩa của Giản Định Đế. Nhưng vì là người lo việc đưa tin và nhận tin bằng chim thư, chú sa di Tịnh được biết rằng chỉ những tin tốt đẹp mới đưa sang Yên Vân am mà thôi. Có những lúc , quả thật tiếng trống chiến thắng của nhà Hậu Trần “vang” tới tận Yên Tử bằng vào sự vô cùng xôn xuyến của giặc Minh chiếm đóng vùng này. Một trận Bồ Cô. nơi Giản Định Đế tự cầm chịch trống, thúc đại quân đánh tan cánh viện binh của Mộc Thạnh, chém đầu Lã Nghị khiến cả Kinh Bắc đều hân hoan vui mừng. Nhưng cũng từ ngày đó, các chùa trên Yên Tử Sơn bị kiểm soát gắt gao hơn. Mai Lan cũng muốn làm một chuyến xuôi Nam, nhưng mọi người đều can ngăn, vì bệnh tình của nàng chưa bình phục hẳn, tóc rụng chưa kịp mọc dài. Hơm nữa, do thua trận, quân giặc trở nên vô cùng hung bạo, mọi trục giao thông đều bị canh phòng cẩn mật.

Những giây phút chiến thắng chưa được bao lâu, Chân Giác đại sư nhận được mật hàm về việc Giản Định Đấ bất ngờ giết hại đại tướng quân Đậng Tất và quân sư Nguyễn Cảnh Chân khiến lực lượng kháng chiến bị chia rẽ nậng nề. Đặng Dung và Nguyễn Cảnh Dị thấy phụ thân mình bị sát hại một cách oan uổng như thề, nên đã mang bản bộ binh mã bỏ vào Chi La, phù Trần Quý Khoách lên ngôi, tức Trùng Quang nhà Hậu Trần. Một thời gian sau, cũng may là được Đặng Dung gửi tin về cho biết đã thống nhất hai lực lượng kháng chiến bằng cách ép Giản Định Đế về làm Thái Thượng Hoàng. Tuy vậy, sự đoàn kết cần phải có trong lúc này củng đã bị mẻ nặng nề.

Những biến cố đó khiến Chân Giác đại sư vô cùng buồn bã. Trước một lực lượng xâm lăng mạnh mẽ của quân Minh, với những tướng tài như Trương Phụ, Mộc Thạnh, Hoàng Phúc mà quân kháng chiến lại chia rẽ. nghi lỵ nhau quả là một điều  bất lợi cho đại cuộc. Những tin tức này, chú Tịnh biết chắc là không sang tới Yên Vân am. Nhất là sau đó, liên tiếp những tin thua trận của Trần Gia tới tấp theo ngày tháng đưa về khiến Chân Giác đại sư buồn rầu đến ngã bệnh, nằm liệt giường.

Ngày sầu thảm nhất của Yên Tử Sơn là hôm nhận được tin Giản Định Thái Thượng Hoàng bị Trương Phụ bắt được tại Mỹ Lương. Chân Giác đại sư đã thổ huyết, ngất đi cả mấy ngày trời. Sau cùng Mai Lan được ngài mời sang, kể rõ mọi chuyện. Công Chúa khóc nức nở, nhưng nàng cũng không trách đại sư trước đây đã giấu nàng nhiều chuyện. Vì thực ra, nàng có biết cũng không thể làm gì thay đổi được cục diện. Một đàng là lỗi của Giản Định Đế giết hại Đặng Tất, một đàng Đặng Dung và Nguyễn Cảnh Dị  vì tình riêng mà bỏ đi. Dung và Dị làm như thế cũng đã nể mặt nàng và Giản Định Đế lắm rồi. Nếu là phường tiểu nhân, hai người thí vua trước để trả thù nhà, sau đó mới kéo quân đi thì ai có thể ngăn cản nổi? Mai Lan chỉ thắc mắc một điều là tại sao Gỉản Định Đế lại có thể làm một việc hồ đồ như vậy…? Muốn đi cứu Thái Thượng Hoàng thì được biết ngài đã bị giặc giải về Kim Lăng mất rồi…Muốn vào nam với lự lượng kháng chiến cũng không kịp vì sau khi Gỉn Định Thượng Hoàng bị bắt, quân Việt đã thiệt hại nặng nề, gần như tan rã nên Đặng Dung đã rút về chiến khu vùng Nghệ An.

Sau lần thất bại này của quân kháng chiến Việt, Trương Phụ đã dùng chính sách vừa dụ dỗ, vừa ra tay sát hại những người vì lòng ái quốc không chịu theo chúng. Làng mạc có kháng chiến quân ần núp đều bị tàn phá. Phụ nữ bị hãm hiếp, trẻ con bị trôi sông, thanh niên bị thảm sát…xác chết đầy đồng. Lời dụ dỗ của Trương Phụ vì thế đã làm xiêu lòng bao kẻ ham sống, sợ chết, những phuờng ham bả vinh thân phì gia mà quên đi tình tự dân tộc…khiến việc tàn sát, bóc lột lương dân càng trở nên tàn bạo hơn.

Không bao lâu, tin cuối cùng rồi cũng đã tới, quân kháng chiến đã thực sự bị tiêu diệt do sự phản bội của tên Việt gian Phan Liêu. Cha tên này vốn là một tướng lãnh của ta, ra hàng , nhưng không may bị chết,Trương Phụ lấy lòng hắn bằng chức tri phủ Nghệ An. Vì muốn lập công, Phan Liêu đã mang tất cả tình hình và nơi trú quân của ta ở Hóa Châu báo với giặc. Vì thế, Trương Phụ đã hoạch định việc tấn công toàn bộ quân kháng chiến. Vua Trùng Quang, Đặng Dung, Nguyễn Cảnh Dị đều bị giặc bắt.

Tin này đã làm mọi người đều khóc. Nhưng Mai Lan lại không ngạc nhiên, vì nàng đã tiên đoán được sự thất bại của bên mình. Yên Tử Sơn cho người đi dò la đường giải tù binh của Trương Phụ, rồi hoạch định kế sách giải cứu tù nhân. Toàn bộ lực lượng còn lại trên Yên Tử Sơn đều tham gia. Ngoải Mai Lan, Cúc, cô thể nữ và Lê Lai, người đệ tử thứ ba của nàng, Vô Lưọng đại sư điều động tất cả các sư và sa di lên đường quyết chiến. Nhưng gần một tháng sau, thày trò Vô Lượng đại sư trở về cho biết Vua và các đại tướng quân đều đã tuẫn tiết nên kế hoạch cứu tù bị hủy bỏ. Chân Giác đại sư có hỏi về thày trò Mai Lan công chúa thì được biết thuyền của nàng đã xuôi nam. Mấy tháng sau, Chân Giác đại sư hóa, trao trách nhiệm quản chùa cho chú Tịnh…vì ngoài chú ra, tại chùa không còn vị sư nào, tất cả đã ra đi theo tiếng gọi của non sông.

Thế mà đã ba năm qua, kể từ ngày công chúa Mai Lan trở về Yên Tử Sơn, rồi lại ra đi…chú Tịnh bây giờ không còn là một sa di coi sóc chim thư nũa, mà là Như Giác đại sư chủ trì, nhưng tăng chúng Yên Tử Sơn mười phần chỉ còn một.

Đêm nay, đứng nhìn mảnh trăng thượng tuần nhợt nhạt treo bên viên đình, Như Giác đại sư mường tượng hình ảnh ngày nào, Chân Giác đại sư, Thuần Giác đại sư và Mai Lan công chúa còn ngồi trong viên đình bàn định kế hoạch vào Trường An, những khuôn mặt rạng rỡ của đám thanh niên đang sẵn sàng ra đi vì nghĩa vụ đối với dân tôc Đại Việt anh hùng…Bất giác đại sư buông tiếng thở dài não nuột. Người thấy nơi đây thực quạnh quẽ. Trong chùa chỉ còn mình đại sư và vài chú sa di…bao kẻ đã ra đi không một trở về.

Như Giác lững thững đi quanh vườn hoa, lòng bùi ngùi khi nghĩ đến tương lai đất nước, đến sự suy tàn của Yên Tử Sơn mà không ngăn được giòng lệ.

Bỗng Như Giác đại sư giật mình…Dưới ánh trăng mờ, một bóng người áo trắng xuất hiện lừng lững trước mặt. Một phản ứng tự nhiên, ông chắp tay tụng:

– Mô Phật…

Người lạ tiến lại gần, hơi nghiêng mình đáp lễ.

Như Giác đại sư ngạc nhiên khi nhận ra đó chính là soái tướng của quân Minh triều cả vùng đông bắc này: Bạch tướng quân. Như Giác biết ông này khi còn là một sa di, và chưa từng hội kiến. Tuy nhiên, đức độ và lòng khoan dung của vị tướng quân này đối với bản tự, Như Giác cũng từng biết. Nhưng lần gặp gỡ bất ngờ đêm nay không khỏi khiến cho đại sư bối rối:

– Bạch tướng quân, không biết trước ngài quang lâm để nghiênh đón, thực thất lễ…

Như Giác vừa nói, vừa tránh sang một bên như nhường bước. Viên tướng quân họ Bạch khoát tay từ chối:

– Xin đại sư đừng khách sáo…Bản tướng đêm nay đến đây có chút chuyện muốn thưa với ngài…

Giọng hòa hoãn của Bạch tướng quân khiến Như Giác lấy lại nình tĩnh:

– Chẳng hay tướng quân có điều gì chỉ giáo?

Bạch tướng quân bỗng hỏi:

–  Yên Tử Sơn còn bao nhiêu tăng chúng?

Câu hỏi bất ngờ khiến Như Giác đại sư chưa biết trả lời thế nào…Nói thực ư…nói dối ư? Cả hai đối với ông lúc này đều khó…

–  Thưa…

Sự lúng túng của Như Giác không qua được mắt của Bạch tướng quân, ông ta khẽ cười:

–  Xin đại sư yên tâm…tôi hỏi thế, nhưng cũng biết một cách đại khái rồi.

Như Giác thấy không tiện nói khác sự thực:

–  Thưa, chẳng nói tướng quân cũng thừa biết…Tính cả chín ngôi chùa của chúng tôi hiện nay không quá ba mươi người lớn bé, già trẻ…

Đột nhiên viên tướng Minh khẽ thở dài:

– Vậy…họ đã ra đi mà chẳng mấy ai trở về…!

Câu than của Bạch tướng quân khiến Như Giác tỉnh ngộ. Thì ra viên tướng này đã không lạ gì những chuyến đi lén lút của bên mình từ mấy năm qua, ông ngập ngừng hỏi:

– Sao dạo đó tướng quân không ngăn cản chúng tôi?

– Tôi tôn trọng lý tưởng cao đẹp của quý vị.

Câu trả lời làm Như Giác vô cùng sửng sốt, không nói nên lời.

Hai người đạ đi gần đến viên đình. Như Giác nói:

– Nếu không vội, xin mời tướng quân vào trong nghỉ chân để bần tăng được hân hạnh hầu chuyện.

Bạch tướng quân theo vào, tự nhiên ngồi xuống ghế đá, nói:

– Ngày Chân Giác đại sư về Tây Phương, bản tướng không tới phúng viếng được, thật đáng tiếc.

– Xin cảm ơn tướng quân có lòng với sư phụ tôi.

Viên tướng Minh nhìn Như Giác, nói:

– Đại sư là lớp người còn quá trẻ của Phật Giáo An-Nam mà đã phải gánh vác trọng trách này…bản tướng thực bội phục.

Như Giác biết ông ta muốn nói cái địa vị chủ trì bổn tự của mình, nói:

– Bần tăng không dám nhận lời khen của tướng quân, bất quá…

Viên tướng như không nghe thấy câu đáp lễ đại đại sư, ông ta nhìn ra xa, khẽ thở dài:

– Còn Mai Lan công chúa…chắc nàng cũng không trở về đây nữa…

Như Giác giật mình, chưa biết nói sao, chỉ hỏi bâng quơ:

– Tướng quân biết công chúa chúng tôi?

Viên tướng như nói một mình:

– Từ ngày đó, tôi chẳng được gặp lại nàng một lần…Tôi đã hỏi thăm về nàng từ những người ở thôn dưới núi. Tôi thực vô duyên.

Như Giác đại sư cũng biết được câu chuyện đụng độ giữa hai người năm nào, nên không biết nói sao, chỉ ngồi im lặng, chăm chắm nhìn khách, lòng thực bâng khuâng.

Bỗng Bạch tướng quân đứng dậy, nói:

– Đại sư, tôi sắp về bản quốc. Mai này, khi tôi không còn ở đây, mọi chuyện cần phải thận trọng…Phật Giáo của cả hai nước chúng ta đều đang gặp ách nạn…

Như Giác không hiểu hết lời khách, nói mau:

– Tướng quân về kỳ này chắc được thăng quan…bần đạo xin chia vui cùng tướng quân.

Bạch tướng quân lắc đầu, hạ thấp giọng:

– Đại sư lầm rồi…tôi hồi hương để xin từ quan.

– Từ quan?

– Phải. Cõi đời ta bà này tôi đã nếm qua. Ngày xưa, Đức Phật Thích Ca mới chỉ thấy được cảnh nghèo khó, lầm than của những người bình thường…trong một quốc gia thái bình, một dân tộc an cư, lạc nghiệp…mà ngài còn xót xa đến nỗi từ bỏ cả ngai vàng để đi tìm sự giải thoát cho đời. Huống chi ngày nay, tôi được mục kích những cảnh thống khổ của cả một dân tộc trong cảnh nước mất, nhà tan. Tôi đã thấy tương lai đen tối của Phật Giáo không những riêng An-Nam mà cả của Trung Quốc nữa…Vì thế, tôi đã quyết định trở về quê hương từ quan, xuống tóc!

Như Giác như không tin ở tai mình, vội hỏi lại:

– Xuông tóc?

– Vâng. Tôi không nói dối đại sư đâu. Tôi hy vọng sau này, nếu có dịp may sang đây nữa, tình thế giũa chúng ta sẽ khác đêm nay…

Câu nói thực mơ hồ, nhưng Như Giác cũng hiểu được thiện ý của người:

– Bần tăng cũng mong như thế.
Bạch tướng quân thong thả rời viên đình. Như Giác đi bên cạnh, lòng rất hoang mang, chẳng lẽ Phật đang trước mặt…Điều nhận xét đó có quá đáng không? Yên Tử ngày nay đã bắt đầu suy tàn, nhưng lời nói của Bạch tướng quân là những lời an ủi vô cùng quí giá.
Bạch tướng quân dừng bước, quay sang Như Giác, ôn tồn nói:
– Tình thế đã vậy, đại sư cấn phải thực mềm mỏng để giữ cơ đồ Yên Tử Sơn. Tôi đã định gặp Vô Lượng đại sư, nhưng ngài đang bệnh, rất khó khăn thông cảm được lời tôi nói. Thôi, xin cáo biệt…Nếu sau này công chúa của Trần gia có về Yên Tử, xin cho tôi gửi lời thăm hỏi và từ biệt nàng…
Dứt lời, một thoáng, bóng viên tướng Minh đã khuất sau tàng cây mờ tối.
Như Giác đại sư ngần ngơ nhìn theo…
Bóng trăng đã khuất sau núi đồi, không gian trờ nên u tối, tịch mịch. Như Giác thở dài, trở vào trong chùa mà lòng vô cùng xao xuyến.

Hết Chương Một
Xin hẹn sẽ tiếp.
(Còn tiếp)

09;’./09IO9O/,…

/

Advertisements