BÍ MẬT SAU VƯỜN ***

HỒ LINH

                               BÍ MẬT SAU VƯỜN

    Ngôi bit th kiu Victoria đ s chiếm hn mt góc ph. T my năm nay, tòa nhà này tr thành mt khu nursing home khá sang. Tám căn phòng rng rãi mi phòng kê ba chiếc giường cho ba c già nm. Tường bên trong được sơn mu xanh nht, có ánh sáng đèn phn chiếu du mt, vi nhng chiếc nm dy, khăn tri giường bao gi cũng trng bóc, ngày đêm có y tá túc trc săn sóc, mi ngày có bác sĩ đến khám bnh tng quát, khiến cho khách đu tm tc khen ngi, nht là thân nhân các c, ai cũng…yên tâm đã có nơi tt đ các c hưu dưỡng.

    Sau tòa nhà là mt bãi c xanh mướt, dưới nhng gc thông rp bóng mát, my chiếc ghế đá xếp đt quy c, bên nhng khóm hng hoa n tươi thm là nơi các c thường ngày ra phơi nng, ngh ngơi. Cng vào làm bng st, khá ln, đóng m theo gi gic nht đnh đ các c không b khách kha làm phin nhiu trong khi ngh ngơi.

    V Giám đc, bà Garcia Martinez, mt bà trung niên, khe mnh và rt bt thip, du dàng, lúc nào cũng tươi cười, ai mi gp là có cm tình lin.

 Mary được thâu nhn làm ti đây vào bui chiu như là mt kế toán viên bán thi gian vi s lương khoán mt ngàn đng thêm ăn ba cơm ti trước khi v. Thc là mt second job rt tt cho nàng. Mary được biết, hàng tháng, bà Garcia được tt c mi người đây y quyn ti văn phòng xã hi hoc các hãng bo him ly pay check cho h. Có người còn giao hết s tin y đ tùy tin bà ta tiêu xài cho h khi h cn ti. Vì thế, tin nhp hàng tháng gi vào account ca vin khá ln.

    Làm vic được hơn hai tháng, Mary ngc nhiên khi thy s chi phiếu gi vào ngân hàng nhiu hơn s người già trong tám căn phòng, tc hai mươi bn người. Ngoài ra, bà Garcia va dy nàng cách làm t khai y tế gi đi đòi tin bi hoàn các phiếu medicare tr cho ông bác sĩ cng tác vi bà săn sóc sc khe cho nhng c đây. Ngày nào cũng có sáu, by người đau được bác sĩ khám. Có nhng phiếu trình vào c nhng gi gic nàng có mt đây…nhưng Mary chng thy bác sĩ khám bnh cho ai c.

    Mary gi cái thc mc đó kín nhim trong lòng.

    Nhng ngày ngh cui tun thường có khách ti thăm. Nhưng xét đi xét li, Mary ch thy chng mươi c có thân nhân còn phn đông là ch li thi ngi mt mình. Bà Garcia tiếp khách trnh trng, các thân nhân gp các c, hi thăm chuyn này, chuyn n, đu được tha mãn s săn sóc chu đáo ca vin hưu dưỡng. Nhng ngày này, Mary thường ti đ ph giúp vi hai cô y tá Jenny và Lori. Hai cô này chc làm đây đã lâu, nên hình như không cn phi nhn ch th ca bà giám đc, c lm lì thay đ sch s cho các c, đưa sáu by c ra vườn ngi chơi ngoài ghế đá hoc làm ra v bn bu săn sóc sc kho cho mt vài c.

    Có hôm, mt c b xu ngay lúc thân nhân ti thăm. Mc du, tun trước, bà c này ch được khám bnh mt ln, nhưng khi thân nhân lo s hi v tình trng sc khe ca c, bà Garcia đưa h sơ bnh lý ra và nói là ngày nào cũng có bác sĩ chăm sóc, thế mà c này cũng gt đu xác nhn. Mary biết bill gi đi đòi tin hãng bo him năm ngày…mà kỳ thc ch khám bnh có mt ngày mà thôi. S cách bit v tin bc lên ti c ngàn đng trên mi đu người. Đó là khi đim ca nhng nghi ng v công vic làm ăn m ám ca cơ s này.

    Đến tháng th ba, mt bui chiu, khi ti làm vic, bà Garcia không có nhà, nhưng trong mt ngăn kéo bàn làm vic, Mary thy mt tp h sơ cũ k. Nàng vô tình m ra xem đnh đ còn tr li v trí ca nó. Không ng, Mary thy nhng bn sao nhng tm chi phiếu SSI ca s xã hi tr cho mt ông c vào nhng tháng qua…nhưng điu ngc nhiên ông c li là người th tư nm trong phòng s 2, mà thc ra, phòng đó ch có ba ông Victor, Andre và Tom. Người th tư, c Micheal này không  có  mt!   Mary  đ  tr  li  h  sơ  vào ngăn

không có mt! Mary đ tr li h sơ vào ngăn bàn như cũ, lòng  hết  sc  phân  vân v nhng cái chi phiếu

 được lãnh mà thc ra không có người. Lúc bà Garcia v, Mary như vô tình không biết bà ta đ quên h sơ ca người mang tên Micheal. Qu nhiên, mt trước, mt sau, bà Garcia ly cái h sơ đó đi…ri ct vào trong mt ngăn t có khóa. Ngày hôm sau, trong đng thư t s gi đi, Mary thy có mt cái mang bao thơ khá dy tên người gi là Michael Hanson…gi cho s Xã Hi…Loi thơ này, sau này, Mary biết là h sơ xin li tin SSI và Medicare.

    Tháng th tư Mary làm vic đây là tháng Mười hai. H sơ kế toán phi kết thúc vào cui năm, nên Mary đôi khi phi ti đây vào bui sáng đ làm thêm gi cho xong công vic. Bui đu tiên, Mary không thy hai cô y tá đâu, mà ch có mt m người M chy đi chy li lo cho hai mươi my c già. Trong h sơ tính tin, thì hai cô y tá phi thường trc có mt ti nhà hưu dưỡng. Đến nhng ba ăn Mary mi git mình vì nếu so vi nhng khon chi trong s sách, nó ch đáng giá mt na. Quanh đi, qun li cũng ch có khoai nghin, trng, bacon, rau ci. Tht tươi mà ngày nào cũng khai là có…không biết nó đi đâu mt. Suy ra thì t bác sĩ , y tá ti thc phm và có th c thuc men na, bà Garcia đu khai man đ ly tin các c. Có điu là cũng phi có vài c sáng sut biết được vic đó…nhưng l lùng là không có ai hé ming phàn nàn…nht là vi nhng người có thân nhân thường đến đây thăm viếng. Mary suy nghĩ mãi cũng không tìm ra câu tr li.

    Cho  ti  mt  ngày  th  by, c Phillips bung s 6

có người con trai xa v thăm. Khi nói chuyn vi bà Garcia, ông ta thy ông b gy gò quá, có hi v vn đ m thc, bà Garcia k tràng giang đi hi đ th t là súp gà, beef steak, khoai chiên, cá tuna v.v. Bng có mt lúc, như có dp tưởng bà Garcia không đ ý, ông c nhìn con…hơi lc đu trước s ngc nhiên ca ông con. Nhưng nhanh như ct, bá Garcia nhíu mt nhìn li c Phillips, khiến ông c bn ln nói nh:

    – “Có đ c đy…nhưng già ri, ăn không được bao nhiêu.”

    Bà Garcia cười:

   – “Ông yên tâm t ba ti chúng tôi s xin bác sĩ cho c mt loi vitamine nào thích hp đ c ăn được…nhiu hơn,” Bà ta va nói, va cúi gn mt c Phillips, kh tiếp: “C yên lòng ch?”

    Mary rt đ tâm ti trường hp này, nht là nhìn thy ánh mt ca c Phillips nhìn người con ra khi đây…mt ánh mt vô cùng lo lng!

    Bà Garcia đ tâm tin khách nên không nhìn thy Mary đng ca phòng làm vic nhìn ra.

    Trưa hôm sau, trong lúc Mary đang làm vic, bng nàng nghe thy nhiu tiếng n ào ngoài phòng ăn. Nàng ra gn ca, lén xem có chuyn gì xy ra. Lúc đó, c Phillips mt mũi xanh rn, va ói ma, va lăn ln dưới sàn nhà, mt trn ngược, bt mép xùi ra c đng. Chung quanh là các c khác, mt c nào cũng ht hong, s hãi.

    Lúc đó, bà Garcia đng gia nhà, trng mt nhìn c Phillips, nói:

    – “Đó, không nghe li tôi thì my người s khn kh…Phi biết yên phn…tôi lo cho các người sng vui hết tui già đây…còn hơn các người sng vt vưởng công viên. Đng mong con cái chúng nó lo cho my người.” Mt bà trn ngược, m trng trng nhìn tng người, vi v hung ác, lnh lùng, khác hn nhng li du dàng, mơn trn khi có mt thân nhân ca các c.

     Thì ra vì cái ti hôm trước mà ông c Phillips b trng pht. Khi đó, c Phillips run lên tng chp, mt m trng trng, ming vn tiếp tc nôn khan. Mary không hiu bà ta làm cách gì khiến c Phiilips b rơi vào tình trng sng d, chết d như vy.

     Sau khi như mun đi đ mi người thm đòn, bà Garcia mi ly ly nước cam… có sng trên bàn, sai m người M cho c Phillips ung. Ung hết ly nước đó, chng mươi phút, tình trng c Phillips dn dn kh quan hơn…c tnh li…và như người không có bnh tt gì. Các c gii tán v phòng, nhưng tuyt nhiên không có ai phàn nàn, bình phm gì v li l ca bà Garcia…như h đã biết s vic t lâu.

    L thc.

    Mary v phòng làm vic, lòng vô cùng hoang mang. Nhiu lúc, nàng lo s, không biết mình đang làm vic vi hng người nào…vì chiu hôm đó, bà Garcia li vui v, du dàng như chưa h có mt bui trưa…như bui trưa hôm đó.

    Trong vin không có mướn người làm vườn, ngoài mt anh ct c hàng tháng ti cho xe ct chy mt vòng vườn sau. Bà Garcia thường mang xng, cuc ra vun bón my gc hoa. Bà ta nói đó là cái thú thanh nhã mà

mt người vào tui ca bà rt thích. Va gii trí, va đ tn tin.

    Ngày L Giáng Sinh, nhà hưu dưỡng tưng bng nhn

 nhp. My ca đoàn t đâu ti ca hát cho các c nghe. Thân nhân cũng như s xã hi c người vào thăm. Bà Garcia chiêu đãi hết sc lch s và rng rãi. Đ ăn, thc ung cho khách ti dùng đy p my bàn. Ai ai cũng nhn được quà khiến h đu tm tc khen ngi bà Garcia là người tuy làm business, nhưng đc bit có lòng giúp đ các c trong tui già. Mary cũng thế, trước khi v ngh hai ngày l, bà Garcia tng nàng mt hp trang đim đy đ phn son, bút k lông mày, nước hoa…và mt chai nước táo, th mà nàng rt thích và hay được ung đây sau mi ba ăn ti.

    Bà Gracia thân mt nói:

    – “V ngh cho khe, mai mt còn kết toán s sách đ mình khai thuế li tc cui năm. Mùa này khí hu thay đi bt thường, nếu thy bn thn, chóng mt thì ung mt ly nước táo này s hết lin…có nhiu vitamin, rt tt cho cơ th các bà, các cô,” Bà ta nháy mt: “Nh, đng có quên.”

    L chưa, trong hai ngày ngh, đúng như li tiên đoán ca bà Garcia, c đến chiu…Mary li cm thy người có gì bt n. M hôi toát ra, bun nôn, người như không còn sc, chóng mt, bi hoi tay chân. Có l khí hu đc, như kinh nghim ca bà Garcia, Mary nh li bà ta, vi ung mt ly nước táo, nm ngh chng mươi phút, nàng tr li tình trng bình thường, khe ru.

    Có gì l trong ly nước này?

    Mary nhìn sâu vào cái ly nhíu mày nghĩ ngi.

    Ngày tr li làm vic, Mary thy có mt người vng mt: ông Bob phòng 6. Hình như không ai quan tâm ti s vng mt này. Nhưng đến cui tháng, chi phiếu SSI ca ông ta vn được lãnh. Có th ông này được thân nhân đón ra ngoài vào dp l, và chưa tr v chăng.

    V vng mt ca ông c Bob chưa làm cho Mary hết ngc nhiên thì hôm sau, giường ca ông Bob đã có mt ông c khác thay thế. Người mi chiếm giường c Bob, và c này được làm h sơ vào chiếc giường th tư vô hình trong phòng.

    Ông c Wu là mt người Trung hoa, mt đã m, trông rt thiu não và yếu đui. Cô y tá có vào cho ông ta mt bch nước bin sau khi được bác sĩ khám sc khe. Có mt vn đ làm mi người bàn tán là c này có mt con chó đen già nua, trước đây vn thường dn đường cho c ta mi khi ra ngoài. Nghe li khai thì c y đang vi mt thân nhân, nhưng vì vn đ công ăn vic làm, gia đình n phi dn đi tiu bang khác…và không mun đưa c Wu theo. Vì thế, h mi đưa c ta vào đây. Mc du ông c năn n, bà Garcia không chu cho con chó trong vin hưu dưỡng, ngược li, c Wu không mun cho nó vào s giam gi súc vt Humane Society… c s con vt thân yêu b giết…vì chc chn trong ba ngày không có người nào xin con chó va già, va xu xí đó v nuôi.

    Cui cùng, đ gi khách hàng, bà Garcia nói là gi con chó cho người ta nuôi dùm…khi nào ông c không đây na, s ly nó v. Nhưng theo như Mary biết, bà Garcia chng gi ai c, mà đã đui nó ra ngoài đường. Ai cũng biết mt con chó ln như thế, chy lang thang ngoài l, chc chn cnh sát s báo cho s giam gi súc vt bt nó đi tc khc…

    Chc ai cũng biết vy, nhưng đu gi im lng.

    Mùa mưa kéo ti, tri sp sùi sũng nước. Tính ra, Mary làm đây đã sáu, by tháng. Nàng thy công vic coi b không làm lâu được. Nhim v tuy không có gì vt v, nhưng tâm thn nàng bt n khi gp nhng s vic…có v bt thường…

    Ông c Bob vn chưa v, nhưng chi phiếu ca ông c được lãnh ti tháng th ba. Ri ti mt ngày, c Wu cũng không còn đây na. Đi lúc nào mà Mary không hay? Nhưng bà Garcia vn không ra lnh cho nàng b h sơ ca ông c vào danh sách nhng người đã xut vin hưu dưỡng. Trường hp cũng không khác vi ông Bob khi trước, nghiã là các tm chi phiếu SSI vn v hàng tháng.

    Đã có lúc, Mary lén hi chuyn này vi c Ken, mt người cùng phòng vi c Wu, thì c này cười, ngp ngng nói: “Ô, ông ta đi đâu mc xác ông ta…thc mc làm gì cho bn tâm…”

    Bn tâm…? Còn hơn na…vì cui tháng đó, chi phiếu SSI ca c Wu vn được gi vào ngân hàng ca vin hưu dưỡng.

    My bà già thì hay bép xép lm. Mary lân la nói chuyn vi bà Jenny phòng by, gn cui hành lang. Phòng ngày hơi ti tăm, m thp, mi khi có dp là ba bà thường mun ra ngoài vườn hóng gió trong nhng ngày hè…và tm nng vào nhng trưa mùa thu…

    Ly bàn tay qut qut trước mũi, như mun xua đui cái mùi hôi thi trước mũi, bà Jenny than:

    – “Ra ngoài thoáng thc, nhưng nhiu hôm hôi thi quá,” Bà nhăn mũi, lc đu: “Không biết bà ch bón cây bng th phân gì mà hôi…như mùi cóc chết!”

    Bà chung phòng Kelly cau mày:

    – “Nhiu hôm chúng tôi không dám m ca s na!”        Bà ta ly tay qut không khí trước mũi, tiếp: “Nht là vào nhng ngày mưa xung, nng lên…như hôm qua chng hn.”

    Tuy nói thế, nhưng my c không dám than phin.

    Mary biết ngoài phân bò “tươi”, mt s phân cha nhiu cht uy-rê cũng có mùi hôi khó chu…nhưng my cm hng thì đâu cn đến loi phân này.

    Ri mt ti, tri mưa như trút nước, vì đang b cúm, m người M phi ngh vic, bà Garcia yêu cu Mary li vin giúp bà ta mt vài đêm.

    Ti hôm đó, sau khi ngn đèn cui cùng trong các bung tt, Mary bng cm thy toà nhà như ta ra mt không khí vô cùng lnh lo và bí mt. Tt c nhng thc mc, nhng âu lo mà nàng tng có t trước ti này hu như khơi dy cùng lúc mt cách rt mãnh lit. Nàng thc khó nhm mt ni, nht là trong đêm, thnh thong có nhng tiếng ú ca my c già mê sng vang lên trong my dy hành hành lang vng v. Đt nhiên có tiếng chó tru bên ngoài hàng giu vườn sau nghe rn rn đến ni da gà. Mary hong ht vén màn ca nhìn ra ngoài. Dưới ánh đèn vàng vt, mưa bay giăng giăng, nàng thoáng thy bóng mt con chó đen đang tìm cách nhy qua b tường đ vào vườn. Con chó nào đây? Ca ông già Wu đó chăng…Nó chưa b bt sao? Có l tri mưa ln quá, con chó không chu ni nên phi b cuc.

    Tin thi tiết cho biết tri vn tiếp tc mưa cho ti cui tun, và ngày kế tiếp. Bà Gracia ti mun hơn mi ngày vi mt người làm mi, mt ph n trung niên tên Stephanie, đ thay thế m M. Bà này có v hơi chm chp, coi b không phi là người giúp vic chuyên nghip nhưng làm vic cn thn hơn m người làm cũ. Vic nng nhc nht là thay khăn tri giường cho các c vào mi bui sáng sm, và khác m M trước đây, vic gì cũng được bà Garcia đ mt tay. Vic săn sóc thuc men, lo v sinh đã có hai cô y tá. Bà ch hu như mun gim thiu ti đa người làm trong vin. Vì keo kit hay vì lý do nào khác? Truyn người ta, Mary thy không nên đ tâm ti.

    Bà Gracia mun Mary li thêm vài đêm na…Mary nghĩ có l vì bà Stephanie là người làm mi chưa đáng tin cy lm chăng. Bà ta s tr tin gi overtime cho nàng. Mary thy chuyn này cũng không tr ngi gì cho nàng nên vui v nhn li.

    Ln th hai, Mary nhn li li ban đêm ti đây.

    Bui trưa, bà Garcia vào phòng làm vic ca Mary, xem xét li s sách kế toán trước khi khai thuế li tc. Bà ta rt va ý khi thy li tc khai trong s sách không quá hai chc ngàn. Nhng chi phí, nht là v tin tr cho ông bác sĩ và tin ăn ca các c là nhng món tin khu tr quan trng.

    Vô tình, Mary but ming hi:

    – “Thưa bà…nhng c không còn đây…nhưng pay check ca h vn được ký gi ngân hàng trong trương mc ca vin…s không n…nếu bà còn mt trung tâm khác thì nên chuyn nó v nơi h …thì đúng hơn.”

    Bà Garcia trng mt nhìn Mary làm nàng hơi bi ri.     Mt lúc sau, bà ta nói:

    – “Tôi là ch…cô ch làm nhng gì tôi giao phó, đng

 có nhiu truyn!” Bà ta cau có, đi li trong phòng, lm bm: “Nhiu chuyn…nhiu chuyn!!!” Nói xong, bà dng li, nhìn Mary như cnh sát nhìn phm nhân.

    Mary không ng bà ta bt bình đến như vy, nên vi nói:

    – “Xin li bà…tôi ch nói vì …s an toàn v phương din thuế má thôi. Nếu bà không bng lòng, xin b qua cho.”

    Bà Garcia không nói gì na, ch “h” mt tiếng ri b đi mt cách gin d.

    Mary nhìn sau lưng bà ta, lòng hơi lo lng.

    Ba cơm ti hôm đó, Mary ngc nhiên vì thay vì nước táo như mi khi, nàng được ung mt ly nước cam.

    Sau đó chng na gi, Mary bng cm thy trong người nôn nao khó chu. Ri tình trng nhc, bun nôn tr nên d di đến đ nàng th không ra hơi, đ ăn b tng ra thc tháo, vương vi đy nhà, mùi bc lên thc hôi hám. Nàng nm lăn trên thm, ôm bng vt vã. Đang lúc ngt ngư, cht có đin thoi ca bà Garcia. Ch nghe tiếng tr li ca Mary, bà ta đã biết nhng gì nàng đang phi chu đng, nên cười khy, nói gn tng tiếng:

    – “T nay cô đng có lm chuyn…ch biết làm vic, còn cái ming phi câm li nếu không cô s phi sng d, chết d vi tôi.”

    – “Xin bà tha cho.” Mary ch đ hơi nói câu đó, ri buông ng nghe th dc.

    Chng năm phút sau, năm phút mà Mary tưởng dài ti my tiếng đng h, bà Stephanie mang vào cho nàng ly nước táo mi ngày. Bà ta ti nâng nàng dy và giúp nàng ung hết ly nước. Bà người làm b ra sau khi đóng ca phòng, và đ mc Mary nm ngh trên sàn nhà.

    Nm chng na gi, Mary ngi dy được, nhưng đu óc còn choáng váng. Chng mt gi sau, nàng mi có th đng lên dn dp my ch đ ăn b ói ra lúc trước. Sut đêm hôm đó, Mary nm nghĩ v hoàn cnh ca nàng. Và bây gi…nàng mi hiu ti sao my c trong vin này…phi im ming. Nàng nh li cnh ông già b bà Garcia hành h trưa hôm nào, tình trng không khác nàng hôm nay…Mi người sng trong này, k c nhng người làm như nàng, như m M, như hai cô y tá đã b ung mt th “đc dược” gì đó…mà nếu sau này thiếu nó, cơ th s b hành h như nàng hôm nay…Nó có th là mt loi “drug” như cocaine chng hn…Cht này được pha trong các ly nước đ các nn nhân ung trong mt thi gian đến nghin nó…và nếu b ngưng ung, người ta s b nó “vt” cho ngt ngư như thế đó. Mun thoát khi cnh này…mình phi biết loi đc dược này là loi gì mi…”hoá gii” được. Đêm đó, Mary quá mt, nên ng thiếp đi ti sáng.

    Ngày hôm sau, bà Gracia tr li vin, vui v chng khác mi khi, coi như không có chuyn gì xy ra. Nhưng, mt quyết đnh mi cho Mary…là nàng s được mướn “full time” vi s lương khá là hai ngàn rưởi mt tháng. Mi tun nàng s phi trc hai đêm và ph giúp thêm ít vic vi bà Stephanie. Trong tình thế này, Mary cũng phi gi v vui thích vi quyết đnh đó. Khi chưa biết rõ cách nào thoát ra khi đây, chưa có đ bng c đ t cáo bà ta thì phi yên phn th thường cái đã. Nàng đnh bng s lén ly mt ít nước táo v đ mang đưa đi phân tích xem trong đó là loi ma túy nào gì, có biết rõ mi có th tìm cách gii…

    Tri mưa sang ngày th ba, bui sáng, bà Gracia cho Mary biết bà đnh s đi vacation ba ngày, và yêu cu Mary phi li vin ban đêm. Hai cô y tá làm thêm vic dn giường. Ông bác sĩ ti thăm bnh ri cũng v sm. Nhưng bà Stephanie thì bn rn mãi ti khuya, và v lúc nào Mary cũng không hay. Nàng cm thy mình đã làm nhiu vic ngoài bn phn chính ca mình. Nhưng vì nhà neo người, nàng cũng phi chp nhn.

   Ngày th năm thì mi vic trong vin hình như dng li. Y tá và bác sĩ đu ngh, bà Stephanie ti dn dp sơ qua ri cũng v. Hình như h coi bn phn ca Mary phi tiếp tc đây cho đến khi bà Garcia v. Ti khuya, gió thi mnh, sm chp đy tri. Mary sau khi kim soát các ca trong vin, nàng đi qua các phòng, đếm tng giường có người nm. Tt c, ch có hai mươi hai người hin din. Nàng tr v phòng làm vic, mang s sách ra dò li, mi thy s người vng mt như c Bob, c Wu có ti hơn mười người…Có người tin social security lên ti hơn mt ngàn. Bt cht, Mary nhìn ti cái ngăn kéo b khóa kín…mà trước đây bà Garcia lén ct h sơ ca mt người mang tên Michael, nàng c gng git th my ln, không bung được ổ ra, số hồ sơ lãnh tiền lậu này đã có từ lâu…và số tiền chắc chắn rất lớn.         

    Bỗng có  tiếng  chó tru bên ngoài.  Mary nhớ tới con

 chó đen của cụ Wu. Nàng hé cửa sổ nhìn ra ngoài. Chính nó! Con chó đang tìm cách nhảy vào vườn sau. Nếu như mọi lần, con vật này sẽ chịu chết ở bên ngoài thôi. Nhưng hôm nay, Mary thấy có một cành cây ngoài đường bị gió bẻ gẫy, một đầu gác vào hàng rào của khu vườn. Không bao lâu, con chó đen khám phá ra cách qua hàng rào…và cuối cùng, nhờ cành cây này, nó nhảy được vào trong vườn. Nhưng nó tới đây làm chi? Mary thắc mắc tự hỏi.

    Ngoài kia, con chó đen tru lên những tiếng nghe rợn người khi phóng qua bồn cỏ. Mary bị khuất tầm nhìn, không thấy được con vật nữa, nhưng nàng vẫn nghe thấy những tiếng gầm gừ của nó ở một góc vườn. Có tiếng la ó của người nào đó ở một trong các căn phòng, chắc vì ngủ mê. Muốn được yên bụng, Mary mở cửa đi ra hành lang kiểm soát sơ qua các phòng. Nàng tới cuối dãy, chợt nghe thấy có tiếng xì xào trong căn phòng số sáu…của ông già Ken. Mary khẽ đẩy cửa nhìn vào. Nàng sửng sốt khi thấy ba cụ già đang chồm ra bên ngoài cửa sổ trong lúc trời đang mưa. Thấy tiếng động, ba người giật mình quay lại, nét mặt sợ hãi khi bắt gặp Mary trong phòng.

    Mary chạy vội lại bên cửa sổ, một tay định kéo cánh cửa để đóng lại, miệng nói:

    – “Trời mưa, các cụ còn mở cửa làm gì vậy? Bị trúng nước, đau thì sao?”

Bng có tiếng chó tru ln làm Mary ngưng câu nói, phn ng t nhiên khiến nàng cũng ghé nhìn ra bên ngoài. Dưới ánh sáng đèn ri xung t mt ct đin, con chó đen đang va cào bi, va tru lên nhng tiếng thm thiết…nghe đến rn người ti mt xó vườn. Mary ngc nhiên quay li nhìn ba c già:

    – “Gì vy các c?” Nàng nhìn my ông già làm h lúng túng.

    Ông c Tim lc đu:

    – “Cũng không biết, nhưng nếu không đui nó đi…thì làm sao ng được”. C lc đu: “Nghe ghê rn quá!”

    – “Cô ra đui nó đi…dùm…”, C Ken lên tiếng: “Hay ta gi cnh sát?”

    Mary không mun làm to truyn như vy, nên kh nói:

    – “Thôi, đ tôi ra đui nó đi.” Nàng quay vào: “Các c đóng ca li, tr v giường ng dùm cho.”

    – “Nó coi v d dn lm đy, cô phi cn thn.” C Ken cht như nh ra điu gì, tiếp: “Cô đi tôi mt chút đi…tôi tìm cho cô cái đèn bm…mình có th đng xa, ri đèn, đ nó s mà b chy.” Ông lc ngăn kéo bàn ng, lôi ra cái đèn, bm th vn còn sáng tt, trao cho Mary: “Cô dùng nó đi…nh cn thn.”

    Mary cm ly cái đèn bm. Sáng kiến thc hay. Nàng bm th my lượt, ri mang đèn đi ra, ming nói:

    – “Cm ơn c Ken. Thôi các c ngh đi.”

   Mary m ca sau, mt tay cm dù, mt tay quơ đèn ra phía trước. Nàng hơi bc mình khi thy my phòng có ca s nhìn ra ngoài vườn đu m c, và các c cũng đang theo dõi vic ca nàng. Có th vì lòng tt, h s nàng gp ri ro chăng.

    Dưới tri mưa lt pht, Mary rt rè bước xung vườn c. Nước lnh và sũng, ngp ti c chân làm nàng git mình. Nhưng đã ti nước này thì phi ti thôi. Đàng kia, con chó gm g d di, hình như không biết ti vic Mary đang đến gn nó. Nàng ri đèn thng vào con chó mi lúc mt gn…Cui cùng, con vt thy được ánh đèn, hong ht b chy. Khi cái mông ca con chó không còn che khut góc vườn na, Mary bt cht thy mt cánh tay người đã b bi khi mt đt. Kinh hãi tt cùng, nàng thét lên tht thanh. Hình như cũng đã có người nhìn thy cnh tượng ngoài vườn, nên trong nhà cũng n lên d di. Trong khi Mary tht thn, chân như chôn xung đt, thì t trong nhà, có my c còn khe mnh vi vàng chy ra vi nàng.

    Cui cùng, nhiu ánh đèn bm được ri ti, mi người đu thy mình không còn lm ln: dưới đt có chôn mt xác người!

    Mi người im lng, tình thế thc căng thng.

   Bng có tiếng la lên:

   – “Đúng…đúng lão Tu già Wu ri,” Ông ta chen ra phía trước, ch xung cánh tay áo: “Cái áo kiu Trung hoa kia…mu xanh y…”

   – “Đúng…c y nói không sai.” Có tiếng người hùa theo.

    Lúc này, mi người mi nghĩ ti con chó đen:

    – “Con chó!” Ông già Ken đng sau Mary but ming nói ln khiến mi người đu dáo dác nhìn quanh cùng vi nhiu ánh đèn bm soi lung tung trong vườn. Người ta tìm ra nó đang đng run gia vườn, rên lên ư . S tinh khôn và trung thành ca loài vt này nhiu khi l lùng đến đ khó ai hiu được: Nó biết ch nó gp nn mà tìm ti!

     Bng trong  đu Mary thoáng mt câu hi: “Bây gi

phi làm sao?”

    Gia lúc đó, c Ken cũng hi ln:

    – “Nào, bây gi phi làm gì? Báo cnh sát ch?” C nhìn mi người ch đi câu tr li.

    Mary hơi cau mày suy nghĩ. Nhưng nàng thy không th đng ngoài tri mưa bàn chuyn này được, nên nói:

    – “Xin vào trong nhà đã…mưa li ln ri.” Va nói, nàng va quơ đèn ra phía tòa nhà, ri t mình bước v trước. Các c kia không nói gì, cũng theo nàng tr vào.

    Ngn đèn ln trong phòng khách được bt lên. Hình như các c trong vin đu t tu đ. Các c ông bàn ln tiếng, trong khi các c bà ch xúm li xì xèo, ch đi.

    Mary kh hng ging đ các c chú ý và yên lng, nàng mi nói:

    – “Thưa quý v, chuyn đã đến nước này…chúng ta không th yên lng được na,” Nàng nhìn quanh: “Nhưng phi làm gì trước thì phi bàn.”

    C Ken phát biu trước:

    – “Hin chúng ta phát giác ra xác ca c Wu, nhưng biết đâu còn nhng người khác. Vy, cô Mary và mt vài người na tr ra vườn sau xem xét li…trước khi mình báo cnh sát,” Ông nhìn qua Mary như mun nàng cho ý kiến.

    Có tiếng rì rm, ging đàn bà ngp ngng:

    – “Thôi đi…không li kh vi bà ta…”

    Ông Ken gt đi:

    – “Tôi không s. Có chuyn gì…s có nhà chc trách lo cho chúng ta… Nếu không vch mt m Garcia này,  cui cùng cũng có ngày chúng ta mt xác thôi.”

    – “H, đâu sng được bao năm na mà gây rc ri cho kh thân!” Bà Jacklyn thu thào cho ý kiến.

    – “Phi đy…thôi đi.” Mt vài người đng tình kh nói.

    – “Không được, mình biết mà không t cáo…mai này cnh sát biết được mình cũng không khi liên ly.”     Mary nói ln: “Tôi cũng b ‘thuc’ như mi người…nhưng tôi không s.”

   Im lng.

    Mary là người tr và lanh li nht đây, các c đu ch đi ý kiến ca nàng khiến nàng không th t chi vai trò lãnh đo. Vì thế, sau khi suy nghĩ, nàng nói:

    – “Bây gi chúng ta chưa biết ai, nếu báo cnh sát ngay, không th không b h lôi tng người ra hi cung, nht là nhng người còn khe mnh. Ch đến ngày mai, chc chn s có biến chuyn…lúc đó, ta mi có đu mi.” Nàng nhìn tng người, tiếp: “Nht là các c bà…không được bép xép, nếu không người kia biết, s tháo chy…thì hng vic. Các người mt tích khác c đ sau hãy hay.”

    Mary đã tình nghi mt người nhưng chưa mun nói ra.

    – “Nếu ngày mai sát nhân chưa xut hin?” C John ging ngp ngng hi trng không.

    – “Không lâu đâu…người nào là th phm…các c c đ tôi lo, vì thế nào h cũng phi tiếp xúc vi tôi trước tiên. Nh tuyt đi kín ming.”

    Mi người suy nghĩ mt chp cũng không ai có ý kiến khác hơn.

    Mary nói như ra lnh:

    – “Vy, mi các  c  v  phòng c đi  ng  dùm  cho,”

Nàng quay li c Ken: “Mt vài c đi vi tôi tr ra ngoài vườn…đ vùi li cái xác c Tu,” Nàng đưa mt nhìn quanh.

    C Ken , c John tình nguyn theo nàng.

    Chưa bao gi Mary gp trường hp kinh khng này. Nàng đng ri đèn cho hai ông c chôn li cái tay ca c Wu.

    – “Nếu tri không mưa đ đt i ra, con chó kia cũng không bi ni cái tay này lên.” Mary bng hi trng không: “Nó đâu?” Nàng nhìn dáo dác chung quanh. Hình như con vt đã làm xong bn phn “t cáo v án mng đ tr thù cho ch” xong ri, nên đã b đi đâu mt.

    C Ken th mnh, nói:

    – “Chó là con vt tinh ranh kinh khng…tôi chu nó!”

    Ba người đi vào nhà sau khi ban đt tr li y như không b đào xi.

    Sut đêm đó, Mary không sao ng được. Chc chn nhng án mng trước đây, nếu bà Garcia không ch mưu thì cũng đng lõa…vì chính bà là ch…cái vin hưu dưỡng này…Còn vai trò ca bà Stephanie, người ph n trung niên mi ti…k t ngày..m M vng mt. A, m này thế nào đây…còn sng hay cũng…đã nm góc vườn ri? Bà Stephanie này Mary không thy bà Garcia gii thiu là gì…mà vì vng m M, Mary c tưởng là bà ta ti thay cho người làm cũ, nhưng bây gi Mary mi thy l là nhng vic trước đây ch có mình m M làm, bây gi c bà Garcia cũng phi đ tay vi bà Stephanie.

    Trước, Mary nghĩ là bà ta ch dn công vic, bây gi

thì cn suy nghĩ thêm nhng gi thuyết khác!

    Sáng hôm sau, Mary chưa ra khi phòng đã thy tiếng đp ca. Nàng git mình khi thy m Lucia xut hin trước ca phòng, yêu cu Mary mi hết mi người t tp ti phòng khách đ ông bác sĩ có vic cn phi thông báo vi mi người.

    Mary ra ngoài đã thy có mt c ông bác sĩ đang ngi vi mt đng giy t ngoài phòng khách, Mary đi tng phòng đ thông báo vi mi người, đng thi cũng dn tt c phi bình tĩnh và tin tưởng nơi nàng.

    Sau khi thy đã đy đ, ông bác sĩ mi nhìn mi người mt thoáng ri chm rãi nói:

    – “Vin hưu dưỡng này là mt công ty đã được thành lp hơn mười năm nay…mà bà Garcia Martinez ch là qun đc. Trong nhng năm điu hành, được Board of Directors tín nhim nên đã có nhiu hành vi vượt quyn và phm pháp như khai man tin Medical, lãnh nhng chi phiếu ca nhng người đã không còn trong vin na, ct xén thc phm v.v. Hin nhng vic làm ám mui này đã b người làm là bà Lucia đây t cáo vi chúng tôi.” Ông ta ch m M, tiếp: “Vì thế mà ba hôm trước, ly c đi vacation…nên đã trn đi đâu mt.”

    Ông ta ngưng li, nhìn mi người, ri tiếp:

    – “Chúng tôi s báo vi cnh sát đ truy t bà này…v nhng hành vi phm pháp trên…”

    Ri ông nhìn sang bà Stephanie:

    – “T nay, bà Stephanie s tm thi thay bà Garcia đ điu hành công vic đây cho đến khi có người thay thế. Quý v không phi lo gì, tt c tình trng đây s được ci t tt đp hơn.”

    Không đ mi người nêu thc mc, ông bác sĩ va nói xong lt đt ra v.

    Mary không ng s vic xy ra như vy.

    Bui ti, sau khi ăn cơm xong, Mary tr li nơi làm vic ca bà Garcia. Trên bàn, mi dng c văn phòng vn còn y nguyên k c cun s hn, không có v gì như người sa son mt cuc đi xa, vĩnh vin không tr li na. Mary tò mò r my trang cun lch đ bàn, nàng ngc nhiên vì my ch ghi vi trên t lch trước vài hôm bà Garcia đi: “Apple, orange juice ?

   124 Elm St.”

    Sao li có du hi sau ch apple, orange? Mary cht nghĩ ra là chiu nay…không ai b nôn ma, có nghĩa là trong nước cam, táo mi người ung vn có “thuc”…Bây gi, vi du hi này…phi chăng chính…bà Garcia…cũng không biết gì v cht thuc pha trong nhng th nước này, nghĩa là người pha thuc không phi là bà ta? Vy là ai đây.

    Cái đa ch nào đây…có liên h gì ti nước ung? Nơi bán hay nơi người trong vin hưu dưỡng ti ly?

    Mary tr v phòng, nm suy nghĩ mãi v vic b trn ca bà Garcia cũng như vn đ đánh thuc mi người trong vin. Bên ngoài, tri không mưa ln, nhưng có gió to. Bng t ngoài hàng rào st, có tiếng chó tru…thm thiết. Nàng bc bi hé màn ca nhìn ra. Vn con chó đen ca lão Wu. Vài đêm nay, Mary rt bc bi vì con chó qu quái này. Có l nàng phi gi cnh sát bt nó đi s Humane Society cho ri.

    Sáng hôm sau là th tư trong tun, ông bác sĩ ti khám bnh như mi khi. Hai cô y tá vn hot đng bình thường. M M ti mun, đem theo thc phm và đ dùng trong nhà, k c nhng bình nước cam và táo, loi ln. T xa, Mary lén nhìn nhng c chai, nơi gn nhng cái np đy, nhưng không phân nhn được chai đã m ri hay chưa. Nh ti cái đa ch trên t lch ca bà Garcia, Mary nóng lòng mun tìm hiu s vic…vì, nếu không có gì thay đi, thế nào nhng người trong vin cũng s b cnh sát cht vn v nhng vic m ám ca bà Garcia. Nhân lúc mi người đang bn công vic ca h. Mary ly xe chy ra ph. Mười lăm phút sau, Mary đã tìm ra đa ch 124 Elm St. Nàng kinh ngc đng trước cái bng hiu Johnson & Son Laboratory. Thì ra đây là mt vin bào chế và th nghim! Bà Garcia ghi đa ch này làm gì? Nh mu nước táo Mary ly my ba nay…đnh mang đi th nghim còn đ trong xe, nàng bng liên tưởng ti ý đnh ca bà Garcia…biết đâu bà y cũng có mc đích không khác gì nàng…là mun biết…người ta đã dùng loi “drugs” nào đ…đu đc mi người…mà biết đâu…chính bà ta cũng đã b kh vì nó…? Mary tr li xe, ly mu nước táo, đưa vào trong nhà Lab. nh phân tích dùm…Người nhn mu hàng ly tên, đa ch và s đin thoi ca Mary đ tin liên lc sau khi vic phân cht được hoàn tt.

    Lúc tr v, Mary có ghé qua mt Pharmacy cùng ph Elm đ mua my th cn dùng. Trong khi tìm các loi hàng, Mary sng s không ng gp bà Stephanie trong tim này. Chng l mt người dược sĩ như bà ta…li chu ti giúp vic cho bà Garcia? Lúc đng trước quày tr tin, Mary thy bà Stephanie vui v hi thăm công vic trong vin hưu dưỡng. Mary mang chuyn ông bác sĩ nói vi mi người ngày hôm trước cho bà Stephanie nghe…bà ta mm cười, gt đu…như người đã tng biết nhng chuyn đó trước. Bng có đin thoi reo, bà Stephanie đang đnh tính tin vi Mary thì b ngang đ nghe.

    – “Xin li mt chút nhé,” Bà ta nói vi vi Mary trước khi cm ng nghe.

   Trong lúc ch đi, Mary lng l nhìn lơ đãng. Bt cht, nàng thoáng thy ánh mt bà Stephanie nhìn nàng mt cách khác thường, răng bà ta ct cht môi dưới, đu gt gt liên hi. Mary bng cm thy hi hp…nht là t lúc đó, bà Stephanie không còn cười vui vi nàng na, mà có v cau có, bc bi.

    Mary mang cái tâm trng bt an đó v ti vin hưu dưỡng.

    Bui ti, Mary mi hai c John và Ken sang phòng làm vic, mang chuyn bui sáng ra chia x vi hai người.

    C John nói ngay:

    – “Như vy, người “thuc” chúng ta không th là bà Garcia…mà có l là cái m Stephanie hay…chính cha bác sĩ kia. Hơn na, nếu bà Garcia cũng b “thuc” như

chúng ta, sao bà y li dám…b trn như vy?” C h ging, nói nh: “Có nhiu un khúc?”

    C Ken gt đi:

    – “Ông nói nghe ghê vy? ông ta có li lc gì ch? My cái check có là bao…đ ông ta phi làm vic tht đc như vy?”

    Mary lc đu, nói nh:

    – “Ti c không biết thôi…”

    Nàng nói chm ri đ gây cho người nghe chú ý:

   – “Theo tôi, vi vic gian ln medicare, tin thuc, trung bình mười người mt ngày, trong mười năm qua, không phi là nh… Đó là chưa k chi phiếu SSI hàng tháng, ăn bt tin ch…”

    – “Người ta đi nơi khác…cũng lãnh…thì làm sao đây lãnh được na? Tr phi h…chết!” C Ken cãi ti đây và nói ti tiếng ‘chết’ khiến c ba đu git mình nhìn nhau yên lng. Nhng người trước thì không k…còn nhng c như c Wu chng hn…thì chết vì bnh gì, lúc nào không ai hay…hoc có người biết nhng bí mt đó mà không dám nói ra.

    C John gt gù, nhìn Mary, nói:

    – “Ngoài chúng tôi ra, còn năm người khác liên can là cô, bà Garcia, ông bác sĩ, bà Stephanie…và m M Lucia. Ai ch đng, ai ph giúp. Theo như ông bác sĩ…thì người làm vic gian ln là bà Garcia. Ông ta không nói ti…có ai đng lõa không cũng như chng nhc ti vic nhng người khác vì sao mà vng mt b đi nơi khác hay…đã chết.”

    Mary nghe c John nhc ti tên mình trong s nhng người có th b tình nghi, nàng không chút bi ri, nói:

    – “Nếu ông ta mun dn tt c ti li cho mt người vng mt là bà Garcia mt cách chc chn như vy…thì có hai gi thuyết, mt là ông ta kh…b người khác sai khiến…hai là ông ta là người ch mưu, và mun chy ti,” Mary nhìn hai c già, nói mt cách quyết lit: “Vi vic khám phá hôm nay, tôi tin chc bà Garcia không phi là người ch mưu, người này theo tôi, chính là người đã đánh “thuc” mi người, và bà Garcia có chăng ch là mt đng lõa mà thôi. Và nếu bà ta b bt, khai hết s thc…thì ông bác sĩ và bà dược sĩ kia…cũng không tránh khi liên ly.”

    – “Vy ti sao ông bác sĩ dám đi t cáo bà Garcia.”     C Ken vi nêu thc mc, nhìn mi người, ri ngp ngng: “Tr phi…ông ta tin chc là cnh sát không th tìm được bà y…”

    C John but ming:

    – “Đúng, tr phi bà ta chết ri…”

    – “Nghĩa là cũng có th…đã b người ch mưu th tiêu!” Mary nói trng ra ý nghĩ ca mình: “Và người có th làm được chuyn này d dàng nht là…bà Stephanie.”

    – “Nhưng ti sao không làm t trước mà mãi cho ti bây gi?” C Ken thc mc.

    – “Tôi nghĩ ra ri. Có th vì bà Garcia đưa mu nước đi phân cht đ tìm xem nó là loi nào đ cha tr mong thoát khi s kim ta ca người ch mưu ri không may người đó biết được nên s b bi l đành phi ra tay trước,” C nhìn hai người: “Tôi nói thế có lý không?”

    Nghe li gii thích ca c John, Mary bng nh ti cái nhìn sc như dao mà bà Stephanie nhìn nàng lúc nghe đin thoi…và thái đ lnh lùng ca bà y sau đó, cht s hãi, nói:

    – “Này hai c…lúc tôi mang hàng ti tính tin, bà ta rt vui v hi chuyn chúng ta…nhưng khi va nghe đin thoi bà ta nhìn tôi mt cách l lùng, khó din t khiến tôi lo s hết sc. Biết đâu đó chính là đin thoi ca bn bên phòng Lab báo cáo v tôi vi bà ta?”

    – “Đúng ri, bn đó đã thông đng vi nhau…nên bà Garcia làm gì là chúng biết hết,” C John v hai tay li vi nhau đ by t thái đ, ri tiếp: “My ngày trước bà ta ti đây là có mc đích theo dõi bà Garcia…ch mt dược sĩ như bà ta, ai chu làm nhng vic v vn trong cái vin hưu dưỡng này,” Quay sang Mary, ông c thân mt: “Cô phi coi chng khi có mt bà ta đây!”

    Tri va hng đông, hai cô y tá đã đánh thc Mary dy. Ông bác sĩ đi nàng ngoài phòng khám bnh. Hôm nay ông ăn mc chnh t, chiếc áo choàng trng còn trên mc áo vách tường. Sau khi Mary chào và được ông mi ngi, ông ta mi ly ging rt ôn tn, nhưng trang nghiêm, nói:

    – “Bà Stephanie s đến sp xếp li các vn đ trong vin, nhưng trong lúc này, tôi mun cô tm lo các công vic thường ngày, nht là v đêm, khi đây không có Lucia cũng như hai cô y tá. Công ty s điu chnh li lương bng ca cô mt cách xng đáng,” Ông liếc mt sang nàng mt cái rt lnh, ri tiếp: “Nht là hôm nay, cnh sát s đến đây điu tra v v m Garcia b trn.”

    Mary git mình khi nghe nói cnh sát ti đây. Cái thc mc trong lòng nàng t my hôm nay là ti sao bà Garcia không mang ni v t cáo vi nhà chc trách…mà li phi đi th nghim nước ung mt mình? Nhưng…nàng đã có mt chút nghi ng khi thy ngay phòng Lab cũng thông đng vi bn này…thì nhng anh cnh sát nghèo đa phương sao tránh khi b mua chuc? Có th bà Garcia mun thiết lp mt h sơ vi đy đ chng c đ đưa ni v đi xa hơn nhưng không ng. Vì thế, Mary nghĩ mình phi thn trng trước khi hành đng. Do đó nàng l phép nói:

    – “Thưa bác sĩ, tôi rt cám ơn ông đã ct nhc cho. Mi truyn vin vào bui ti, xin ông đng lo, tôi s c gng điu hành tt đp ti khi…vin có mt Giám Đc mi,” Ri nàng thoáng nhìn ra ca, hi: “Thưa bác sĩ, bao gi cnh sát s ti…đ tôi còn sp xếp cho các c ln lượt ra gp h?”

    Ông bác sĩ gt đu hài lòng, nói:

    – “Sau gi khám bnh. À còn mt điu này na. T nay, chúng ta s phi làm ăn đúng…lut, nghĩa là cô ch đòi tin medicare ca các c nhng khi được tôi “thăm” bnh thôi.” Ông ta nhn mnh: “Nghĩa là mi ln…tôi ti…phòng ca h ch không cn phi có nhng tr liu như thăm mch, cho toa…Nhng vic thuc bnh lý như đo máu, đo nhp tim ca các y tá cũng được tính tin đàng hoàng.”

    Thì ra, thay vì trước kia…thăm bnh ‘ma’, bây gi, ông bác sĩ s phi mt chút công đến các phòng ‘hi’ mt tiếng đ tính tin!

    Khi Mary tr v nơi làm vic, ti các phòng, hai cô y tá đã bt đu làm vic. Các c đu ln lượt được lo nhng vic căn bn y khoa, k c cân, đo…M M Lucia cũng đã có mt trong nhà ăn lo ba sáng. Mary nghĩ h mun mt màn trình din…đ cnh sát ti…làm bá cáo. Rt may là ti hôm qua, Mary và các c đã hi ý vi nhau, gi kín vic có nhng xác chết trong vườn sau. Vì nếu cnh sát biết trước khi th phm chính xut hin thì mi ti s ch đ lên đu…bà Garcia…mà có th c nhng người t giác như Mary hay c John na. Không cn biết đúng hay sai, cnh sát c m cuc điu tra v mình đã, cũng đ phin phc ri.

    Đúng mười gi, dù tri mưa r rích, mt điu tra viên và hai hai cnh sát đã có mt ti phòng khách vin hưu dưỡng. Tng người, tng người được mi ra ly li khai v bà Garcia.

    Mary là người được hi sau cùng v nhng s sách mà nàng làm trong thi gian bà Garcia còn trong vin.

    – “Thưa ông điu tra viên, tôi không phi là th qu ca vin, mà ch được mướn như mt người bookkeeper, ghi chép nhng d kin đúng như người ch đưa cho tôi mà thôi,” Mary ch vào h sơ nhng người vng mt…mà chi phiếu vn v và được gi vào trương mc ca vin, ri tiếp: “Tuy nhiên, cũng đã có ln tôi thc mc v mt vài trường hp…ca các v vng mt…nhưng bà Garcia đã nghiêm ngh đưa tôi v vi…nhim v chính ca tôi.”

    Hình như đã có đnh kiến t trước, nên người điu tra viên không hch hi gì v nhng lý lun nàng đưa ra đ tránh trách nhim. Vì thế, ông ta gt đu:

    – “Tôi hiu…tt c nhng vic làm ám mui này đu do mt mình bà Garcia chu trách nhim…cho đến khi bt được bà ta lúc đó, vn đ ai liên can mi sáng t…” Ông ta mm cười d dãi, nhìn ông bác sĩ, tiếp: “May là bác sĩ báo cáo cho chúng tôi biết…nhưng ch tiếc là th phm đã cao chy xa bay…nên chúng tôi s phi vt v mt chút thôi.”

    Ngưng mt lát, ông ta nhìn các c, tiếp:

    – “Chúng tôi cm ơn s giúp đ ca các c,” Ông bác sĩ  gt đu: “Nếu cnh sát không sáng sut thì chúng tôi

cũng không tránh khi liên ly.”

    – “Đâu có ai sng cái town bé nh này ch biết uy tín ca bác sĩ. Chúng tôi c gng tìm ra th phm đ bác sĩ hài lòng v công vic ca cnh sát.” Ông điu tra viên quay sang các c: “Bây gi, cuc điu tra ca chúng tôi tm ngưng đây, các c c yên tâm ngh ngơi, không phi bn tâm gì c…ai làm, người đó phi chu thôi.” Nói riêng vi Mary: “C cô Mary na, chúng tôi cũng cám ơn s cng tác ca cô vi cnh sát, cô c vui v làm vic vi bác sĩ đây.”

    Sau khi cnh sát ra v, có đông đ mi người trong vin, ông bác sĩ nghiêm ngh nói:

    – “T nay, mi người chm dt bàn tán v v bà Garcia, Cô Mary tm lo vic trong vin cho ti khi chúng tôi tìm được mt v giám đc mi. Bây gi xin mi quí c v phòng ngh. Cm ơn tt c.”

    Mi người lng l gii tán. Mary thy có rt nhiu thiếu sót trong vic điu tra này, nht là s đt nhiên vng mt ca nhng c đây mà không ai biết đã đi đâu. Cnh sát không h nhc ti. Nhưng thy s kính trng ca đám cnh sát đi vi ông bác sĩ, Mary ngm hiu là h đã dành cho ông ta tt c mi s d dãi mà ch quy ti v mt mình bà Garcia mà thôi. Nếu tìm được bà ta và ni v được đưa ra tòa, s vic s vô cùng rc ri. Hình như ai cũng mun câu chuyn yên đi. Có th vì vy, vic truy nã bà Garcia cũng không gt gao và bà ta nh thế mà thoát nn cũng chưa biết chng. Còn các người chôn trong vườn thì làm sao đây?

     Trong tình thế này, Mary cũng chưa biết gii quyết ra sao.

    Sau khi ông bác sĩ và hai cô y tá đã v hết, ba cơm trưa mi người ăn rt vui v, ai cũng coi như va thoát nn.

    Mi chuyn tm yên.

    C John lén vào phòng Mary. L ra, vi nhim v mi ca nàng, c John không cn phi làm vy. Nhưng đã trót ri, Mary cũng theo li c, đóng ca phòng làm vic li cho kín đáo:

    – “Tôi nghĩ, ln sau c c đường hoàng gp tôi.”

    – “Không, lúc này mình càng cn phi cn thn, nht là cô.” C phn đi ý kiến ca Mary, ri nói nh: “Vì, hin cô là người biết quá nhiu!”

    Mary git mình khi c John nói câu “người biết quá nhiu” tc đng nghĩa vi vic “cn phi thanh toán mình”, nên nói:

    – “C nói phi đó…tôi quên mt!” Mary hơi ht hong.

    – “Tình hình này, tôi tin đến chín mươi phn trăm…là bà Garcia đã b h th tiêu…mà người kế tiếp s là cô!”

    – “Tri! Thc sao?” Mary s hãi thc s.

    – “Nếu cô không có mt đây na, h s th tiêu tt c h sơ ri nói cô là đng lõa vi bà Garcia…s b bi l nên th tiêu tang chng ri tu thoát thì sao đây?” C John nói vi mt ging rt tin tưởng.

    – “Vy…c nghĩ phi làm sao?” Mary mt tinh thn, hi mt câu mà nàng tưởng mình rt thu trit vn đ, và đã có lp trường dt khoát t lâu.

    C John lc đu:

    – “Cũng chưa biết được…nhưng…mình phi cn thn…đ xem ‘bên kia’ h hành đng ra sao, nht là m Stephanie.”  C John nhc ti bà dược sĩ mt cách không còn kính trng na.

    Mary c ly bình tĩnh đ tìm cách thoát him:

    – “Nếu m Stephanie có hành đng gì, mình phi bt qu tang mi được, nht là phi làm ra l vi cnh sát…đ bn h không che ch cho nhau được. C thy đó, bây gi mình mi hiu ti sao bà Garcia không dám t cáo h. Nhưng trong vic này xin c phi rt thn trng nht là đi vi các c bà h có th làm hư truyn ca mình ri chết c đám.” Nhưng Mary biết dn vy

tha vì c John đã chng t c cn thn hơn c nàng na.

    – “Tôi s ch tính toán vi c Ken thôi. C ta hơi nhát…nhưng tôi đã có cách da thêm khiến c ta s mà phi hp tác vi mình.”

    – “Còn các xác chết vườn sau?” Mary ngp ngng hi.

    – “Tùy cơ ng biến. Mình đã trót không báo cáo vi cnh sát lúc sáng, bây gi vic phanh phui li càng khó khăn hơn. Tôi nghi ng có gì dưới basement…nhưng tiếc là mình chưa khám phá ra thôi.”

    C John v phòng. Mary tìm cách m được cái ngăn kéo có nhng h sơ ca nhng người vng mt mà vn có chi phiếu v. Con s lên ti hơn hai chc người.    Nà là ng cn thn giu đi mt nơi kín đáo hơn.

    Bui chiu, bng bà Stephanie xut hin trong phòng làm vic ca ông bác sĩ. Lúc đó, các c đu đã rút vô phòng hoc đ xem TV, hoc ng sm. Ông c John gõ ca phòng Mary khiến nàng git mình.

     – “Cô coi chng…Ti sao m ta li đến  đây vào  gi

 này?” C John nhc chng Mary.

    Mary cũng hơi bi ri v vic bà Stephanie đến đây vào chiu hôm. Nàng suy nghĩ mt chút, ri nói:

    -“Không vào hang hùm sao bt được cp con…Tôi s thí mng vi m này. Xin c theo dõi dùm. Nếu tôi có b m này ra tay hi như c nói bui sáng thì trước hết hãy báo vi cnh sát đ làm sao mình bt được ti trn vic làm phi pháp ca m ta mình mi mong phanh phui được ni v.” Mary nói vi mt ging qu quyết.

    – “Có đáng đ cô liu như vy không?” C John hi li vi tt c s quan tâm thân tình.

    – “Nói thế ch chc không đến ni nào đâu, nht là mình đã đ phòng trước.” Mary an i c John như thế, ri kh nói tiếp: “Cn nht là đng làm n ào quá, m ta thy đng, đ phòng thì s thêm khó khăn cho mình.”

    C John va v thì bà Stephanie sang phòng làm vic ca Mary. Gp nàng, bà ta vui v và rt thân tình, ngi xung ghế, nói:

    – “Bui sáng ông bác sĩ có đin thoi cho tôi biết nhim v mi ca cô đây. Nay mai, tôi s cn s giúp đ ca cô rt nhiu. Nht là v vn đ h sơ các c đây và vic thuế má cui năm mà m Garcia đ li.”

    Không cn nói ra, Mary cũng biết bà ta cũng là mt nhân vt quan trng trong công ty này. Nàng cười, ly cm tình:

    – “Đâu có chi. Tôi được quí v tín nhim là may cho tôi ri. Vic thi hành công vic quí v giao cho là bn phn ca tôi mà.”

    Bà Stephanie gt đu ra v bng lòng, tiến ti bên, v vai Mary, nói:

    – “Cô nghĩ như thế là tt ri. Tôi bn vic chng mt gi na, cô ghé qua phòng ăn mình ung cà phê nói chuyn chơi. Công vic thì mình đ đến mai cũng chưa mun.”

    Mary thoáng nhìn ánh mt ca bà Stephanie cht nh ti ngày cui cùng ca bà Garcia đây, bà này cũng li khuya như thế. Biết đâu bà Garcia cũng được m này mi ung cà phê nói chuyn như vy. Mary hơi rùng mình, nhưng nàng đã có quyết tâm, nên c gi v thn nhiên đáp:

    – “Vâng, khi nào bà xong vic, gi tôi mt tiếng s sang hu chuyn bà.”

    Bà Stephany gt đu:

    – “Được, đi tôi nhé.”

    Bà Stephanie vào văn phòng ông bác sĩ, đóng cht ca làm vic gì trong đó. Mary nghĩ chưa chc bà ta đã làm gì trong đó mà ngi đi ti gi thun tin ra tay hi nàng thôi. Vì thế, Mary lén sang gi ông John và Ken sang phòng vic mình.

    Hai ông này cũng đã có quyết tâm giúp Mary. Vì thế, h không cn nàng gi ln th hai, đã lanh l và bí mt ti hp mt. Mary đ ngn đèn nh cho bên ngoài không đ ý, ri ba người cùng ngi nói chuyn.

    Mary đã có ch trương, nên nói ngay:

    – “Hai c nh đêm cui cùng bà Garcia đây, m Stephanie này cũng li rt khuya. Ngày đó mình không đ ý, nên m ta làm gì, mình đâu có hay. Bây gi, có th cũng mt cách thc đó, m ta có th s hi tôi bng cách nào đó mình chưa biết…nhưng chc chn không có v dùng dao, dùng súng đâu.”

    C Ken nhanh ming:

    – “Thuc đc!”

    – “Có th lm,” C John gt đu, nhìn sang Mary, nói tiếp: “Cách này ch d dàng khi đi phương không phòng b, nếu mình biết trước…thì chng s gì.”

    Mary cũng đng ý, nàng bàn luôn kế hoch ca mình. Hai ông c ngi nghe nàng nói, gt đu luôn đ t ý tán thành.

    Sau cùng, Mary dn thêm:

    – “Điu quan trng là h mun đi lúc khuya mi h th…thì cũng tin cho mình, nhưng xin c Ken tìm cách nói vi tt c mi người nên đi ngh sm đ bên kia h yên tâm ra tay mình d đi phó hơn. Nếu không, mình không th có bng chng c th đ buc ti h và nhng c kia…đành chết oan thôi! Hai nơi quan trng c John phi đ tâm là ca xung basement và li ra vườn sau.”

    Mary hé ca, nhìn ra hành lang thy mi nơi đu vng v, nàng mi ra hiu đ hai c già ra v.

    Mary đ đèn sáng, hơi ng lưng vào ghế da, suy tính vic đi phó vi nhng gì s xy ra cho nàng nếu qu đúng như nàng d đoán. Thc s, trong ba người, ông bác sĩ, Garcia và dược sĩ Stephanie thì người th ba có đ điu kin nht đ hi nàng cũng như d dàng hi bà Garcia nếu h mun. Mary m ngăn kéo bàn ly ra mt chiếc bao ny-lông ca ch super market đ sn trong túi qun, ri nhm mt ch đi.

    Kim đng h ch mười gi kém mười phút, Mary nghe thy tiếng chân bước nh ngoài hàng lang ri ngưng trước ca phòng mình. Có  người  gõ nh nơi ca,

Mary vi đng lên, hi va đ nghe: “Ai đó?”

    Tiếng bà Stephanie:

    – “Tôi, mình sang bên này thôi.”

    Bên này, như bui chiu bà ta nói tc là dưới phòng ăn, căn phòng rng rãi, gn bếp và cái ca xung basement. Mary m ca, bà Stephanie tươi cười, ri ly tay che ming ngáp dài, nói:

    – “Không làm vic khuya mau mt quá. Bây gi mà ung mt ly ca phê thì tuyt lm.”

    Mary khóa ca văn phòng, ri quay ra như sn sàng theo bà ta. Stephanie đi luôn khiến Mary phi theo sau. Qua các hành lang thy ca phòng các c đu đã đóng c, rt ít phòng còn đèn sáng, bà Stephanie như vô tình, hi:

    – “Nơi đây…các c y ng sm…nh,” Quay sang nhìn Mary như ch câu xác đnh.

    Mary khôn ngoan không kém, nàng kh cười:

    – “Vâng, h ngh sm lm vì có vic gì đâu. Mt mình tôi ít ba trước đây đêm đêm tiếng h ú nói mê nghe phát rn như ma qu gi hn y!” Nàng nhìn xéo sang bà Stephanie.

    Vô tình, bà ta hi git ging:

    – “Nhưng cô nghĩ có ma không?”

   Không đ l cơ hi, Mary suy nghĩ mt chút, bng mt ging thì thào bên tai bà Stephanie:

    – “Các người chết oan…người ta nói s thành ma thc đó. Nhưng đây.” Mary nhì sang bà Stephanie thy bà này git mình, hai mt m tròn, kh kêu lên:

    – “Ai nói…? Mà có thc không…” Ri như nói mt mình: “Thi khoa hc này…làm gì có ma?”

    – “Biết đâu được.” Mary lung lc bà ta.

    Bng có tiếng đng mnh trong mt căn phòng nào đó vang ra nghe như tiếng chai, l hay ly thy tinh rơi xung đt b b trên nn gch khiến bà Stephanie kh la lên. Cũng may đã ti phòng ăn. Trong phòng đã bt đèn. Mary hơi ngc nhiên…thì bà Stephanie đã cười, nói ngay:

    – “Lúc nãy nhân tin đi restroom qua đây, tôi ghé pha bình cà phê…đ hai chúng mình có cái ung ngay khi ch đi.”

    Mary đưa mt nhìn ch đ ly tách và nhng bình pha trà, pha cà phê…đã thy mt chiếc coffeemaker đã có sn cà phê, đúng như li bà ta va nói. Mary liên tưởng ngay ti nhng viên thuc đc nm trong đó. Nhưng bà Stephanie li thn nhiên ti ch bàn nước, lt hai cái còn úp, rót đy cà phê ri đưa cho nàng, nói:

    – “Cô ung đường thường hay loi…diet?”

    Mary cm ơn, ri t ti ly đường loi thường cho mình và khuy ly nước. Bà Stephanie cười, nói:

    – “Tôi không ung đường đã mười năm nay ri nó quen đi.”

    Nếu là người không cnh giác thì câu nói rt bình thường. Nhưng may Mary đã phòng b trước, do đó nàng đã hiu thuc đc có th t đâu nên thn nhiên đưa ly cà phê v bàn và ngi xung ghế, ly nước đt trước mt.

    Bà Stephanie ti ngi đi din vi Mary. Bà ta đưa ly cà phê lên môi nhp th, ri cười, nói:

    – “Cô có thy cà phê tôi pha đc bit hơn mi ngày không?”

    Mary lưỡng l, chưa dám th.

    Bng nàng nghĩ ra mt kế hoãn binh, vi va đng lên va nói:

    – “Thơm lm nhưng tôi thích ung nhiu đường hơn.” Nàng tiến đến bên bàn có ly đường đ cnh bình pha cà phê. Mary quay lưng v phía Stephanie, ri gi v b thêm đường, đưa lên nhp th, khen:

    – “Ngon quá đi y ch.” Nàng rót bt ra mt t giy lau tay đã cm sn. Khi Mary quay ra, bà Stephany cũng đang lim dim nhìn vào ly cà phê ca mình, cười đc ý:

    – “Ri cô còn thy đc bit hơn na…”

    Mary lén b miếng giy đm cà phê vào gi rác, ri quay tr li bàn.

    – “Cô làm vic vi tôi s vui v hơn vi m Garcia nhiu vì chúng tôi đã đc bit lưu ý ti cô t lâu,” Liếc mt nhìn Mary dò xét…

    Bng bên ngoài có tiếng gõ ca làm bà Stephanie git mình, đt vi ly nước xung bàn, kh hi:

    – “Ai?”

    – “Tôi…tôi mun xin chút nước trà.” Mary nhn ra tiếng ca c John.

    Bà Stephanie đng vùng dy, đi nhanh ra, hé m ca, nói:

    – “Ông…không còn nước trà đâu cà phê được không?”

    Bà ta đng chn sau ca, người bên ngoài nói:

    – “May quá, bà còn đây. Cà phê cũng tt. Làm ơn cho tôi xin chút ung viên thuc nhc đu.”

     Bà Stephanie nhìn nhanh v phía Mary, ri lt đt ti rót mt ly cà phê đưa ra, mt tay trao nước cho người bên ngoài, mt tay sn sàng đóng ca.

    Có tiếng ông John:

    – “Bà cho xin thìa đường.”

    – “Hết ri.” Bà Stephanie đóng ca li, không cn đ ý ti người bên ngoài có phn đi hay không. Bà ta tiến nhanh li gn Mary, nhìn ly cà phê đã gn hết, ri nhìn nàng đăm đăm.

    Mary hơi lo đo, ming kh kêu lên:

    – “Tôi…đau bng quá!” Nàng ôm bng, nhăn nhó.

    Bà Stephanie thn nhiên ngi xung ghế, nói:

    – “Không sao đâu. Đi mt chút…s hết…mà.” Bà ta theo dõi nét mt ca Mary cho đến khi nàng gc xung bàn.

    Bà Stephanie lng lng ra ca, hé m nhìn ra ngoài.    Dc theo hành lang đu vng ngt..cái ông già Jophn cũng đã biến v phòng ri. Bà tr li ch ngi, châm la hút thuc, th khói, mơ màng nhìn lên trn ch đi. Hút gn mt na điếu thuc, bà ta mi thư th đng dy, bình tĩnh như không, m ca ra ngoài. Khi thy chc chn không có ai thy mình, bà Stephanie tiến li cái ca xung basement, cn thn m khóa, kh t t m cánh ca ra, ri tr nhanh vào phòng ăn.

    Vi hết sc lc, bà ta ôm xc xác ca Mary ra ngoài, kéo nhanh qua hành lang, lôi tut xung basement, mt tay khép ca li, cài then bên trong, ri t t đưa Mary xung, đt trên sàn xi măng. Ngn đèn bn mươi watts dưới hm nhà được bt lên, ta ánh sáng vàng vt, yếu t trong căn basement rng rãi, lnh băng. Hơi th ca bà Stephanie thành sương trng đc, bà ta xích cái t góc nhà sang mt bên, đ l ra mt cái ca, ngn đèn nh th hai được bt, soi rõ mt bc thang hp đi lên phía trên. Không chm tr, bà Stephanie xc Mary ln theo cu thang này lên ti căn nhà cha đ làm vườn sau vườn. Ngn đèn th ba soi rõ my chiếc xng, cuc, kéo cát c để cái thùng rác cỡ lớn nhất, ít khi thấy bán ngoài tiệm, có nắp đậy cẩn thận. Một cái được mở ra…và xác của Mary được “chôn” vào đó, với một cái nắp đậy kín…thay cho nắp quan tài. Không tiếng búa đóng đinh mà chỉ có tiếng thở phò phò của người đàn bà.

    Bà Stephanie vừa định tắt đèn…để trở lại hầm nhà thì bên ngoài phố có tiếng còi hụ của cảnh sát. Qua chiếc cửa nhỏ của nhà chứa đồ, bà Stephanie lo lắng nhìn ra ngoài…Các phòng trong viện đều đã bật sáng, nhiều tiếng xôn xao vọng ra…Có ánh đèn pin quét ngang qua vườn sau…Bà ta hoảng hốt…khi nghĩ là…có gì…không lành đã xảy ra. Vì thế, thà trốn ra khỏi đây trước khi cảnh sát khám xét…Nghĩ thế, bà ta mở nhanh cửa căn nhà chứa đồ, chạy ra ngoài. Nhưng, ngay lúc đó, một bàn tay ai nắm vai bà ta giữ lại…Bà Stephanie kinh hãi khẽ la lên…cố vùng vẫy khỏi bàn tay kẻ kia…nhưng không thể được. Giữa lúc đó, một vật từ xa…vút tới, bắp chân phải bà Stephanie đau buốt kinh khủng, thịt như bị rứt ra, có tiếng gầm gừ như âm thanh của mãnh thú tranh mồi…Không thể chịu nổi, bà Stephanie thét lớn lên vì đau đớn. 

     Có bóng mấy người cảnh sát đang tiến vào vườn sau…cùng với hai cụ John và Ken.

    Đèn trong nhà chứa đồ bật sáng.

    Mary buông tay khỏi vai bà Stephanie, nhìn vẻ thất thần của bà ta, hai tay ôm cẳng chân  tuôn  máu do nhát

cắn của con chó đen của cụ Wu đã phục kích kẻ thù ở đâu đó, lắc đầu…

    Viên trung úy cảnh sát theo vào trong căn nhà chứa đồ.   Mary chỉ mấy cái thùng rác lớn, khẽ nói:

    – “Tôi nghi ngờ có gì ở trong vì lúc nãy bà ta cũng đã chôn tôi vào đó.”

    Một viên cảnh sát gật đầu, rồi tiến lại mở nắp hai cái thùng rác ra mọi người đều ồ lên ngạc nhiên vì một trong hai thùng đó có xác người: bà Garcia!

    Cảnh sát làm thủ tục bắt giữ bà Stephanie.

    Mọi chuyện coi như đã sáng tỏ.

   

    Sau khi mọi việc đã xong, Mary theo các cụ vào cả trong nhà.

    – “Cô xếp đặt kế hoạch rất hay mọi việc đều xẩy ra y như dự liệu. Với bằng cớ quả tang này có trời cũng không cứu nổi bọn chúng. Lúc này tên bác sĩ. chắc cũng đã gặp xui rồi!” Cụ John vừa đi vừa khen.

    – “Nhờ cụ gọi cửa đúng lúc như đã dự liệu, tôi mới thực hiện được kế hoạch của mình.” Mary gật đầu, nói thêm: “Vừa đổ ly cà phê vào túi ny lông để làm tang vật, nghe bà ta từ chối khi cụ xin đường, tôi mới biết chắc trong đường có chất độc.”

    Cụ Ken lắc đầu:

    – “Đứng gác ngoài…bờ giậu, thấy đèn trong nhà chứa đồ bật sáng, tôi hồi hộp quá, chỉ sợ có sẵn xẻng, cuốc trong đó mụ ta tiện tay phang thêm vào đầu cô một nhát thì nguy to.” Cụ cười khà : “Nhưng may quá…không sao!”

    Bỗng có tiếng chó tru ngoài vườn sau, mọi người giật

 mình, nhớn nhác nhìn nhau. Mary khẽ nói:

    – “Con chó đó thế mà thù dai. Tôi phải đạp nó mấy cái mới chịu buông bà ta ra!”

    Mọi người còn ngồi ngoài nhà khách bàn tán mãi cũng chưa đi ngủ. Cho tới khi trời hừng đông, họ mới chịu về phòng.

    Sáng hôm sau, cảnh sát được phái tới khai quật những người được chôn sau vườn. Họ đều già cả, có thể bị đầu độc hoặc chết tự nhiên, nhưng bọn chủ mưu không khai báo, lén chôn đi để vẫn tiếp tục nhận những tấm chi phiếu SSI từ chính phủ. Phần lớn họ không còn thân nhân, và có người đã được chôn trước đây nhiều năm.. Đến lúc này, bà Garcia có sống lại, xin gánh hết tội cho ông bác sĩ, bà dược sư. cũng không nổi nữa.

 

                                                                                                                           Một Đêm Mùa Đông 1994

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: